Qui luật hình học không gian

Ba mẹ…
Hôm nay con buồn
Con đang ngồi đang ngồi trong phòng tối một mình. Vẫn là căn phòng ấy, đẹm, gối, chăn vẫn đó,… mà con cảm thấy thật lạc lõng. Hình như con không thuộc về nơi này…
Những cuộc hội họp meeting ồn ào, những bản nhạc EDM vội vã. Con chưa tìm thấy mình trong đó, con chưa tìm được niềm vui trong đó. Những thứ không cần thiết vậy cứ lướt qua cuộc sống, rồi khi chợt nhận ra rằng ta đã tốn quá nhiều thời gian.

Ngồi trong phòng tối một mình cũng có cái thú của nó chứ. Khi mà bạn chìm vào thế giới của mình. Khi mà tất cả xung quanh chỉ còn tồn tại màu đen. Và đến lúc rồi, đối diện với chính bản thân mình đi.
Trong đầu tôi lúc này chợt hiện ra hình ảnh tam giác vuông. Tất cả đều xuất phát từ điểm A, cạnh góc vuông AB; AC, nối B với C, cạnh huyền BC. Tam giác vuông đó thật bình thường trong thế giới hình học. Nhưng tôi có một cảm giác… tôi cũng giống vậy phải không? Hình như cả bạn cũng vậy…
Bạn là cạnh huyền BC, bố mẹ bạn là 2 cạnh góc vuông. Bởi một cái duyên hay cái nợ vô tình nào đó trong cuộc sống họ gặp nhau tại điểm A. Từ điểm A chung đó họ xây dựng vùi đắp lên một mái ấm, 1 góc vuông 90 độ. Và bạn ra đời, bạn là cạnh huyền BC.
Nếu không có cạnh BC thì góc vuông vẫn tồn tại. Nhưng nếu không có AB, AC thì BC sẽ không bao giờ xuất hiện. Bạn không tự sinh ra trong cuộc sống này. Đó là nhờ công sinh thành của ba mẹ. Một ngày đi làm về thật mệt mỏi, bạn mệt mỏi, bố mẹ bạn mệt mỏi. Lúc ấy chỉ vô tình một sai sót thôi cũng đủ nổi cáu. Những áp lực căng thẳng dồn nén chợt ào ra như xối xả, cơn tức giận bùng nổ. Bạn dùng những lời lẽ gay gắt, bạn la mắng. Bạn có hiểu lúc đó bạn đang làm gì đâu? Bạn có hiểu lúc đó những người thân yêu của bạn, bố mẹ bạn tổn thương đau đớn như thế nào đâu? Lúc ấy ngọn lửa giận dữ trong bạn bùng lên dữ dội, lấn át hết những phần còn lại trong tâm trí. Khi ngọn lửa ấy nguội lạnh nó để lại trong bạn những tổn thương: Gia đình này không thuộc về mình, bố mẹ mình chẳng bao giờ hiểu mình… sao mọi thứ tồi tệ vậy???
Nhưng từ từ đã… lỗi tất cả là tại bạn mà
Bạn đã bao giờ ngồi xuống nói chuyện thực sự với họ chưa? Bạn đã bao giờ chịu thay đổi để hiểu ba mẹ mình hơn chưa? Bạn có nhận ra nếu không có ba mẹ thì bạn không thể ra đời, không thể tồn tại trong cuộc sống này dù chỉ 1 giây? Bạn sẽ là con chó hay con gà?
Bạn đã bao giờ nói một lời cảm ơn đến bố mẹ chưa?
Dừng lại đi, nhấc điện thoại lên và gọi về cho mẹ khi còn có thể:
“Mẹ ơi… Con yêu mẹ nhiều lắm… Mẹ vẫn đợi con về đúng không?”
Cuộc sống muôn hình vạn trạng đâu ai đoán trước được ngày mai. Vẫn còn cười đùa với mẹ rồi chạy ùa vào vòng tay cha, trong 1 tích tắc chiếc xe tải phóng vụt qua. Họ chẳng còn tồn tại trên cõi đời nữa, lúc đó bạn sẽ ra sao đây?
Gia đình bạn là một phần của xã hội, 1 tế bào cấu tạo nên hệ thống hoàn chỉnh cũng giống như tam giác vuông nhỏ bé kia trong thế giới hình học. Nếu không có tam giác vuông thì sao có được tam giác vuông cân, sao có được định lý Py-ta-go nền tảng. Bạn hiểu chứ? Gia đình tạo ra bạn và hình thành nhân cách trong con người bạn. Có một điều bạn phải nhận ra rằng không có thứ gì tồn tại “vĩnh cửu”. Quy luật của cuộc sống: có sinh có tử, tre già măng mọc. Vòng tay yêu thương của cha mẹ không che chở cho bạn được mãi mãi. Bạn phải làm sao đây? Đứng lên thay đổi và xây dựng cuộc sống của chính mình
Đường cao AH kẻ từ điểm A thì sao nhỉ?
Bạn nghĩ đến nó chưa?

Comments